Sự việc diễn ra sau năm ngày liên tục đi làm tăng ca của Tiết Sam Sam.
Rõ
ràng đang trong dịp nghỉ lễ Quốc Khánh, nhưng vì cuối tháng phải kiểm
kê sổ sách nên tất cả nhân viên phòng tài vụ đều phải tăng ca. Một nhân
viên mới như Tiết Sam Sam đương nhiên đã bị một đống các bảng biểu báo
cáo làm cho rối tung lên, choáng váng đến hoa đầu chóng mặt. Cuối cùng
đến ngày mồng 3 trưởng phòng cũng đã tuyên bố kết thúc việc kiểm tra sổ
sách, Sam Sam về đến phòng trọ liền lao ngay lên giường và ngủ một giấc
ngon lành.
Sam Sam đang mơ màng thì có tiếng chuông điện thoại
vang lên, vẫn nhắm mắt cô mò mẫm một lúc lâu mới tìm thấy điện thọai,
dựa vào cảm giác liền ấn nút nghe, ngái ngủ nói: ‘’Alo”
“Xin chào, xin hỏi cô có phải là Tiết Sam Sam không?”
“Vâng.”
“Đây là bệnh viên XX, mời cô đến ngay khoa phụ sản bệnh viên XX .”
“Oh, được.”
Đối
phương vẫn đang nói huyên thuyên cái gì đó, Sam Sam không hề chú ý, ậm ừ
đồng ý. Cuối cùng đầu dây bên kia cũng gác máy, thế giới lại yên tĩnh
rồi, Sam Sam lủi vào trong chăn tiếp tục ngủ.
Vài phút sau Sam Sam đột ngột bật dậy khỏi giường.
Cô vừa nghe thấy cái gì? Bệnh viện?
!!!!!!
Ko phải là ông cụ ở nhà xảy ra chuyện gì chứ.
Sam
Sam xỏ giầy vội vã chạy ra khỏi cửa, trong lúc đang giục người lái xe
taxi tăng tốc đến bệnh viện XX, đột nhiên cô nhớ ra là …không đúng, cô
đã tới thành phố S công tác, cô đâu có ở quê, ông cụ làm sao có thể tới
bệnh viện của thành phố S, hơn nữa lúc nãy hình như cô nghe thấy đầu dây
bên kia nói là ......khoa phụ sản?
Những chuyện diễn ra sau đó, đối với loại dân thường như Sam Sam quả thật là hoang đường như tiểu thuyết.
Đầu
tiên là vừa mới xuống xe ở cổng bệnh viện, Sam Sam vẫn chưa hết xót
ruột vì 50 tệ tiền taxi thì đã thấy hai người đàn ông cao to đeo kính
đen, hình như đã đứng đợi ở cổng bệnh viện từ trước, thậm chí còn biết
cả mặt cô.
“Cô Tiết Sam Sam, mời đi theo chúng tôi.”
Sau đó
Sam Sam được đưa đến trước cửa khoa phụ sản trong tình trạng sợ hãi như
gặp phải xã hội đen,rồi một người đàn ông đầu đầy mồ hôi chạy xộc đến
chỗ cô, nắm chặt lấy tay cô.
“Cô Tiết Sam Sam, xin hãy cứu giúp vợ tôi.”
“Cái đó.........” Sam Sam hoang mang vì bị ông ta lay đi lay lại.
Có ai nói cho cô rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì, còn nữa vị đại ca này, tay của cô sắp bị bóp nát rồi…
“Ngôn Thanh, buông tay ra.”
Mệnh lệnh rất nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, khiến cho người đàn ông tên Ngôn Thanh kia lập tức bỏ tay ra.
Sam
Sam bất giác xoay người về phía phát ra tiếng nói, sau đó hai mắt nhìn
thẳng. Chỉ là một dáng ngồi nghiêng mà thôi, nhưng ở chàng thanh niên đó
dường như phát ra thứ ánh sáng thu hút, giam giữ ánh nhìn của người
khác. Anh ta hình như vừa rời khỏi một một buổi tiệc, mặc trên người một
bộ vét màu đen rất đứng đắn, khuôn mặt mang một chút mệt mỏi và sự lạnh
lùng cao sang vốn có.Anh ta phủi gấu áo đứng dậy, bước đi một cách ngạo
mạn đến chỗ Sam Sam.
“Tiết Sam Sam?” Sam Sam đờ đẫn gật đầu.
“Nhóm máu AB- RH âm tính.” Sam Sam tiếp tục gật đầu.
Nét mặt anh ta mặc dù vẫn kiêu ngạo nhưng ánh mắt cũng đã giãn ra.
“Em
gái tôi và cô có cùng nhóm máu hiếm, cô ấy vừa được đưa vào phòng phẫu
thuật chờ sinh, nhưng ngân hàng máu lại sắp hết, để đề phòng điều không
may xin cô hãy ở lại đây đợi, phòng lúc cần dùng đến.”
Hóa ra là
cái này à, Sam Sam bừng tỉnh. Lúc kiểm tra sức khỏe ở trường đại học cô
đã biết nhóm máu của mình rất hiếm. Do đó mỗi lần sang đường đều vô cùng
cẩn thận, sợ không may xảy ra sự cố gây xuất huyết nhiều có thể dẫn đến
cái chết.
“Không sao, không vấn đề gì.” Sam Sam bỗng nhiên thấy
đồng cảm với người phụ nữ trong phòng sản, không chút do dự liền lập tức
đồng ý. Có điều ….
Sam Sam ngượng ngùng nói : “Cái đó.........Tôi có thể hỏi một vấn đề được không?”.
“Cô
hỏi đi.” Rõ ràng là nhờ giúp đỡ mà anh ta hết lần này đến lần khác lại
có một tư thế của người trên với kẻ dưới, thậm chí những người xung
quanh cũng coi thái độ đó là đương nhiên, khiến cho Sam Sam sinh ra một
cảm giác sai lầm.
“Ách.......Các người là ai?” Còn nữa, làm sao họ biết cách liên hệ với cô.
Anh ta nhìn Sam Sam với một ánh mắt kỳ quái trong vài giây, rồi chầm chậm nói: “Tôi là Phong Đằng”
Sam Sam nghĩ một lúc lâu, ngượng ngập hỏi: “ Cái đó, tôi quen anh không?”
Ngôn
Thanh lau mồ hôi: “Cô Tiết, cô là nhân viên công ty Phong Đằng mà.
Chẳng lẽ lúc cô đào tạo chưa được học về lịch sử lập nghiệp của công ty,
cũng chưa bao giờ lên trang web của công ty sao?”
Miệng Sam Sam đã biến thành hình chữ O. Cô, cô nhớ ra rồi..........
Phong Đằng.........Phong Đằng.........
Hóa ra là chủ… chủ tịch.
Sam
Sam vô cùng ngoan ngoãn ngồi đợi trước phòng sản để hiến máu, trong lúc
đó còn bị ông chủ bắt đi làm xét nghiệm, chứng minh cơ thể khỏe
mạnh,nhóm máu phù hợp.
Người phụ nữ khi sinh quả nhiên gặp nguy
hiểm, Sam Sam ngoan ngoãn bị rút mất 300CC máu, sản phụ chuyển dữ hóa
lành, Sam Sam rời khỏi bệnh viện trong sự cảm ơn rối rít của Ngôn Thanh,
đi một lúc liền dừng lại ngẩng đầu nhìn mặt trăng thở dài.
“Nhà tư bản quả nhiên là quỷ hút máu ,thật là không có nhân tính, không có nhân tính.”
Trong
lúc Sam Sam vẫn đang lắc đầu, không chú ý đến một chiếc xe thể thao màu
đen đỗ ở phía sau cô một đoạn, sau khi nghe tiếng thở dài, người đàn
ông ngồi ở ghế sau giật giật khóe miệng, sau đó đóng lại cánh cửa xe vừa
mới mở ra.
“Về nhà.”
“Chủ tịch, vừa rồi không phải ngài nói muốn đưa cô Tiết về sao?”
“Không cần nữa?” Người đàn ông nói không một chút cảm xúc : “ Nhà tư bản đều không có nhân tính.”
